14/10/2025
Hôm nay, tôi ngồi lại và viết ra những điều chưa từng dám nói – không phải để than thở, mà để đối diện với những sai lầm của chính mình sau bốn năm khởi nghiệp.
(𝐵𝑎̀𝑖 𝑣𝑖𝑒̂́𝑡 𝑛𝑎̀𝑦 ℎ𝑜̛𝑖 𝑑𝑎̀𝑖, 𝑛ℎ𝑢̛𝑛𝑔 𝑛𝑒̂́𝑢 𝑏𝑎̣𝑛 𝑡𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑑𝑜̂́𝑐 ℎ𝑒̂́𝑡 đ𝑎𝑚 𝑚𝑒̂ đ𝑒̂̉ 𝑥𝑎̂𝑦 𝑑𝑢̛̣𝑛𝑔 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑑𝑢̛̣ 𝑎́𝑛, 𝑟𝑜̂̀𝑖 đ𝑜̂𝑖 𝑘ℎ𝑖 𝑙𝑜𝑎𝑦 ℎ𝑜𝑎𝑦 𝑔𝑖𝑢̛̃𝑎 đ𝑎𝑚 𝑚𝑒̂ 𝑣𝑎̀ 𝑐𝑢𝑜̣̂𝑐 𝑠𝑜̂́𝑛𝑔 — 𝑐𝑜́ 𝑙𝑒̃ 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑑𝑜̀𝑛𝑔 𝑛𝑎̀𝑦 𝑑𝑎̀𝑛ℎ 𝑐ℎ𝑜 𝑏𝑎̣𝑛. 𝐶ℎ𝑖̉ 𝑣𝑎̀𝑖 𝑝ℎ𝑢́𝑡 𝑡ℎ𝑜̂𝑖, 𝑏𝑖𝑒̂́𝑡 đ𝑎̂𝑢 𝑏𝑎̣𝑛 𝑠𝑒̃ 𝑡ℎ𝑎̂́𝑦 𝑐ℎ𝑖́𝑛ℎ 𝑚ı̀𝑛ℎ 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 đ𝑜́.)
Tôi nhớ rõ ngày đầu tiên Code Pro ra đời – một buổi chiều tháng 5 năm 2021, giữa thời giãn cách của đại dịch Covid-19. Khi mọi người đều đóng cửa ở nhà, tôi lại mở ra một “𝒄𝒂́𝒏𝒉 𝒄𝒖̛̉𝒂 𝒏𝒉𝒐̉” – nơi viết những dòng đầu tiên về code, SEO, marketing, và những gì tôi học được.
Không có kế hoạch lớn lao.
Không có ai đồng hành.
Chỉ có tôi – một laptop, một blog, và niềm tin rằng “biết gì thì chia sẻ đó, cứ làm là được”.
Bất ngờ là, chỉ trong vài tháng, Code Pro đã 𝐥𝐞̂𝐧 𝐭𝐨𝐩 𝐆𝐨𝐨𝐠𝐥𝐞 với hàng chục từ khóa. Những bài viết của tôi được chia sẻ khắp nơi, có cả những bản sao chép mà tôi đọc vừa buồn cười, vừa thấy tự hào.
Đó cũng chính là động lực để tôi phát triển mạnh mẽ hơn.
Sau gần một năm hoạt động, Code Pro đã có sức lan tỏa đáng kinh ngạc: tôi thấy những bạn học sinh cấp 3, thậm chí 2k9, 2k10 – còn rất trẻ – cũng bắt đầu lập blog, viết bài và chia sẻ câu chuyện của riêng mình – vì lấy cảm hứng từ Code Pro.
Tôi rất tự hào vì điều đó. Và tôi biết, Code Pro đang thật sự có ý nghĩa.
𝐍𝐡𝐮̛𝐧𝐠 𝐫𝐨̂̀𝐢 𝐭𝐨̂𝐢 𝐬𝐚𝐢. 𝐒𝐚𝐢 𝐫𝐚̂́𝐭 𝐧𝐡𝐢𝐞̂̀𝐮.
Khi cuộc sống trở lại sau dịch, tôi bước vào công việc mới, áp lực tài chính, công việc, gia đình… Và dần dần, Code Pro – đứa con tinh thần từng khiến tôi thức trắng đêm – bị tôi bỏ mặc.
Tôi vẫn nghĩ “mai viết tiếp cũng được”, “tuần sau update lại cũng được”.
Nhưng rồi “mai” biến thành “năm sau”.
Tôi mất dần thói quen viết, mất lửa, mất chuỗi, mất luôn cả bản sắc ban đầu.
𝟏. 𝐓𝐨̂𝐢 𝐧𝐠𝐡𝐢̃ đ𝐚𝐦 𝐦𝐞̂ 𝐥𝐚̀ đ𝐮̉
Thực ra, đam mê không nuôi nổi ước mơ.
Khi bạn bắt đầu phải lo hóa đơn và cơm áo gạo tiền bạn sẽ hiểu:
𝑵𝒆̂́𝒖 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒄𝒐́ 𝒅𝒐̀𝒏𝒈 𝒕𝒊𝒆̂̀𝒏, đ𝒂𝒎 𝒎𝒆̂ 𝒄𝒖̃𝒏𝒈 𝒅𝒆̂̃ 𝒕𝒂̆́𝒕.
Tôi đã từng ngây thơ nghĩ chỉ cần nhiệt huyết và sự kiên trì thì mọi thứ sẽ thành công.
Nhưng blog không thể chạy bằng cảm xúc. Nó cần chiến lược, hệ thống và kế hoạch như một sản phẩm thật sự.
Thứ mà tôi – một lập trình viên – lại chưa từng coi trọng.
𝟐. 𝐓𝐨̂𝐢 đ𝐚́𝐧𝐡 𝐦𝐚̂́𝐭 𝐛𝐚̉𝐧 𝐬𝐚̆́𝐜 𝐜𝐮̉𝐚 𝐜𝐡𝐢́𝐧𝐡 𝐦ı̀𝐧𝐡
Ngày xưa, Code Pro là “tôi”: viết bằng giọng thật, chia sẻ kinh nghiệm thật, có thể hơi lộn xộn nhưng chân thành.
Nhưng càng về sau, tôi lại chạy theo xu hướng, viết để có view, để giữ traffic, để SEO.
Những dòng chữ dần vô hồn.
Tôi quên mất rằng thứ khiến Code Pro được yêu mến chính là sự chân thật và giá trị thật trong từng dòng code, từng bài hướng dẫn.
𝟑. 𝐓𝐨̂𝐢 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐜𝐨́ đ𝐢̣𝐧𝐡 𝐡𝐮̛𝐨̛́𝐧𝐠 𝐫𝐨̃ 𝐫𝐚̀𝐧𝐠
Tôi chưa từng xác định Code Pro là gì.
Một blog cá nhân? Một thương hiệu? Hay một công ty?
Tôi cứ viết theo cảm hứng, làm theo bản năng. Và khi cảm hứng mất, mọi thứ cũng mất theo.
Không mục tiêu.
Không hệ thống.
Không lộ trình.
Một dự án tốt không thể sống với hai chữ “𝒕𝒖̀𝒚 𝒉𝒖̛́𝒏𝒈”.
𝟒. 𝐓𝐨̂𝐢 𝐥𝐚̀𝐦 𝐭𝐚̂́𝐭 𝐜𝐚̉ – 𝐯𝐚̀ 𝐤𝐢𝐞̣̂𝐭 𝐬𝐮̛́𝐜
Tôi viết, tôi thiết kế, tôi code, tôi SEO, tôi làm nội dung, tôi quản lý site.
Một mình làm hết.
Lúc đầu thấy vui vì “tự tay mình làm được mọi thứ”.
Nhưng rồi càng về sau, tôi chỉ thấy mệt mỏi và mất dần động lực để tiếp tục.
Khi bạn làm tất cả, bạn sẽ không còn đủ năng lượng để sáng tạo.
Và tôi đã quên mất điều quan trọng nhất: 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒂𝒊 𝒕𝒉𝒂̀𝒏𝒉 𝒄𝒐̂𝒏𝒈 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒎ı̀𝒏𝒉 𝒄𝒂̉.
𝟓. 𝐓𝐨̂𝐢 𝐭𝐡𝐢𝐞̂́𝐮 𝐤𝐲̉ 𝐥𝐮𝐚̣̂𝐭 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐜𝐡𝐢́𝐧𝐡 𝐦ı̀𝐧𝐡
Ngày xưa tôi từng đặt mục tiêu: mỗi ngày 1 bài viết.
Nhờ vậy, Code Pro mới được Google "yêu", độc giả tin.
Nhưng khi có chút thành công, tôi cho phép mình lười biếng. Một bài mỗi tuần. Rồi mỗi tháng.
Và cuối cùng – im lặng.
Không có thất bại nào đến đột ngột. Nó đến từng chút một – bằng sự trì hoãn.
𝟔. 𝐓𝐨̂𝐢 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 𝐭𝐚̣̂𝐧 𝐝𝐮̣𝐧𝐠 𝐬𝐮̛́𝐜 𝐦𝐚̣𝐧𝐡 𝐜𝐮̉𝐚 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐡𝐢𝐞̣̂𝐮 𝐜𝐚́ 𝐧𝐡𝐚̂𝐧
Tôi luôn đứng sau logo “Code Pro”.
Không ai biết tôi là ai, không có gương mặt, không có câu chuyện.
Nhưng người ta không chỉ đọc để lấy kiến thức – họ đọc vì muốn thấy 𝐜𝐨𝐧 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐭𝐡𝐚̣̂𝐭 𝐩𝐡𝐢́𝐚 𝐬𝐚𝐮.
Tôi đã để thương hiệu đi trước, mà quên rằng cái người ta tin chính là người kể chuyện.
Tôi chưa bao giờ kể về hành trình của mình – và đó là một thiếu sót lớn.
𝟕. 𝐓𝐨̂𝐢 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐝𝐚́𝐦 𝐛𝐮𝐨̂𝐧𝐠 – 𝐧𝐡𝐮̛𝐧𝐠 𝐜𝐮̃𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐝𝐚́𝐦 𝐥𝐚̀𝐦 𝐥𝐚̣𝐢
Đã có lúc tôi nghĩ bán Code Pro đi cho xong.
Rồi lại tiếc.
Tôi cứ giữ nó như một “𝒌𝒚̉ 𝒏𝒊𝒆̣̂𝒎 đ𝒆̣𝒑”, trong khi đáng ra, nó có thể trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nhưng thật ra, 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐜𝐨́ 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐡𝐢𝐞̣̂𝐮 𝐧𝐚̀𝐨 𝐜𝐡𝐞̂́𝐭 𝐜𝐚̉ – 𝐜𝐡𝐢̉ 𝐜𝐨́ 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐬𝐚́𝐧𝐠 𝐥𝐚̣̂𝐩 𝐧𝐠𝐮̛̀𝐧𝐠 𝐜𝐨̂́ 𝐠𝐚̆́𝐧𝐠.
𝐓𝐨̂𝐢 𝐧𝐡𝐚̣̂𝐧 𝐫𝐚…
– Một thương hiệu chỉ mạnh khi người sáng lập vẫn còn giữ được lửa.
– Kiến thức giúp bạn đi xa, nhưng 𝐭𝐮̛ 𝐝𝐮𝐲 𝐯𝐚̀ 𝐡𝐞̣̂ 𝐭𝐡𝐨̂́𝐧𝐠 mới giúp bạn đi bền.
– Và quan trọng nhất: sự thật – dù đau – luôn là điểm khởi đầu cho mọi thay đổi.
𝐕𝐚̀ 𝐡𝐨̂𝐦 𝐧𝐚𝐲 𝐭𝐨̂𝐢 𝐜𝐡𝐨̣𝐧 𝐛𝐚̆́𝐭 đ𝐚̂̀𝐮 𝐥𝐚̣𝐢.
Không phải từ con số 0, mà từ sự trưởng thành.
Tôi không còn là chàng dev 20 tuổi viết blog trong mùa dịch.
Giờ tôi hiểu rằng Code Pro cần một tầm nhìn mới:
– Một nơi chia sẻ thực chiến về công nghệ, SEO, lập trình và sản phẩm.
– Một nền tảng thật sự dành cho những người muốn tạo ra giá trị thật, không phải chạy theo trend.
– Một cộng đồng nhỏ nhưng chất, nơi ai cũng có thể học, chia sẻ, và phát triển cùng nhau.
Tôi biết, con đường phía trước không dễ.
Nhưng lần này, tôi không làm vì “đ𝒂𝒎 𝒎𝒆̂ 𝒄𝒉𝒐 𝒗𝒖𝒊” nữa.
Tôi làm vì 𝘁𝗼̂𝗶 đ𝗮̃ 𝗵𝗶𝗲̂̉𝘂 𝗺ı̀𝗻𝗵 𝗺𝘂𝗼̂́𝗻 𝗴ı̀, 𝘃𝗮̀ 𝘃ı̀ 𝗮𝗶.
Tôi muốn gửi lời cảm ơn đến tất cả những ai từng theo dõi, học hỏi, tranh luận, thậm chí là từng “𝒈𝒉𝒆́𝒕” Code Pro.
Vì nhờ có các bạn, tôi mới đủ can đảm để nhìn lại – và viết ra những dòng này.
Cánh cửa cũ đã khép lại. Nhưng Code Pro sẽ trở lại – mạnh mẽ hơn, thực tế hơn, và đúng với tinh thần ban đầu nhất: Đơn giản – Hiệu quả – Đúng mục tiêu.
Anh Duc Le
Founder, Code Pro