Góc mỗi ngày

Góc mỗi ngày Follow Fanpage

31/05/2026

Ú oà nào ạ !

31/05/2026

Sumo mini đây ạ

30/05/2026

em bé và dâu tây!

30/05/2026

Bé iu iu

30/05/2026

Bình yên là khi thấy em cười

24/05/2026

Người ta thường bảo, phụ nữ sợ nhất là lấy phải người đàn ông không biết yêu.

Nhưng về sau tôi mới hiểu, đáng sợ hơn cả… là cưới nhầm một người vẫn còn yêu quá sâu một người khác.



Tôi gặp chồng cũ năm 26 tuổi.

Anh hơn tôi vài tháng, điềm đạm, lịch sự, nói chuyện lúc nào cũng vừa đủ. Kiểu đàn ông khiến người khác có cảm giác an toàn ngay từ lần đầu gặp mặt.

Bạn bè nói anh tử tế, gia đình tốt, công việc ổn định. Chỉ có một điều duy nhất được nhắc khẽ như một ghi chú bên lề:

“Anh ấy vừa kết thúc mối tình rất dài.”

Tôi không hỏi nhiều. Ai rồi cũng có quá khứ.

Lúc ấy tôi nghĩ, người trưởng thành bước vào hôn nhân đâu cần phải là người chưa từng tổn thương. Chỉ cần họ sẵn sàng bắt đầu lại.

Và anh khiến tôi tin rằng anh đã sẵn sàng.

Chúng tôi yêu nhau chưa đầy nửa năm thì cưới.

Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức tôi gần như được cuốn vào cảm giác mình là người phụ nữ may mắn nhất. Gia đình anh yêu quý tôi. Chúng tôi có nhà riêng, có xe, có kế hoạch cho tương lai. Hai tháng sau đám cưới, tôi có thai.

Ai nhìn vào cũng nghĩ đó là một cuộc hôn nhân đáng mơ ước.

Chỉ có tôi, nhiều năm sau mới biết…

Trong căn nhà ấy, có một người chưa bao giờ thật sự bước ra khỏi quá khứ.



Lần đầu tiên tôi nhận ra điều bất thường là vào một buổi chiều rất bình thường.

Tôi dọn phòng làm việc cho anh. Chiếc laptop vẫn còn sáng màn hình.

Trong thư viện ảnh không có nổi một tấm cưới của chúng tôi.

Không có ảnh tôi mang bầu.

Không có ảnh gia đình.

Chỉ có hàng trăm bức ảnh cũ của anh với một cô gái khác.

Những chuyến đi, những cái ôm, những lần tựa đầu vào vai nhau dưới ánh hoàng hôn. Cách anh nhìn cô ấy trong ảnh… khác hoàn toàn ánh mắt anh từng nhìn tôi.

Tôi đã nổi giận.

Anh xin lỗi, nói chỉ là quên xóa.

Tôi tin.

Hoặc đúng hơn, tôi cố tin.



Sau này tôi mới biết, phụ nữ thường rất giỏi tự lừa mình khi còn yêu.

Tôi bắt đầu nhìn thấy thêm nhiều thứ.

Trong điện thoại anh có một mục ghi chú khóa bằng mật khẩu. Không phải công việc. Không phải tài chính.

Mà là thói quen của cô ấy.

Cô ấy thích ăn gì.

Ghét điều gì.

Dị ứng với loại hoa nào.

Thậm chí còn có cả những đoạn anh viết lúc hai người chia tay.

“Tại sao người anh muốn cưới nhất lại không phải người đang nằm cạnh anh?”

Tôi đọc đến đó mà tay run lên.

Hóa ra trong cuộc hôn nhân của mình, tôi chưa từng là người được yêu nhất.

Chỉ là người đến đúng lúc anh cô đơn nhất.



Con trai tôi lên ba tuổi thì mọi chuyện vỡ hẳn.

Hôm đó anh ngủ quên trên sofa. Điện thoại sáng màn hình.

Tôi nhìn thấy tên một người phụ nữ hiện lên với dòng tin nhắn:

“Em vẫn còn giữ thói quen uống trà sữa lúc mất ngủ không?”

Tôi chưa từng nghe anh hỏi tôi điều gì dịu dàng như thế.

Cuộc trò chuyện kéo dài suốt nhiều tháng.

Là anh chủ động tìm lại cô ấy.

Là anh hẹn gặp.

Là anh nói nhớ.

Là anh thú nhận rằng chưa từng quên được cô ấy suốt những năm qua.

Tôi không nhớ mình đã khóc bao lâu hôm đó.

Chỉ nhớ cảm giác đau nhất không phải là bị phản bội.

Mà là nhận ra người đàn ông mình gọi là chồng… chưa từng thật sự thuộc về mình.



Đêm ấy anh ngồi trước mặt tôi rất lâu.

Rồi lần đầu tiên, anh khóc.

Anh nói anh đã cố.

Đã cố sống đúng với trách nhiệm.

Đã cố làm chồng tốt.

Đã cố yêu tôi bằng sự tử tế.

Nhưng có những người, càng cố quên lại càng nhớ.

Anh bảo:

“Anh không muốn tiếp tục làm em đau nữa.”

Tôi đã hỏi anh một câu mà đến giờ vẫn còn ám ảnh chính mình:

“Nếu cô ấy quay lại sớm hơn… anh có cưới em không?”

Anh im lặng.

Mà đôi khi im lặng chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.



Chúng tôi ly thân năm con trai ba tuổi.

Anh để lại cho mẹ con tôi căn nhà đang ở, chiếc xe tôi thường đi và một khoản tiền đủ để hai mẹ con sống thoải mái.

Anh vẫn là một người cha tốt.

Vẫn đưa con đi chơi cuối tuần.

Vẫn nhớ ngày sinh nhật con.

Vẫn nhẹ nhàng với tôi.

Chỉ là… không còn yêu tôi nữa.

Mà có lẽ, chưa từng yêu theo cách tôi cần.

Tôi từng níu kéo.

Từng nói sẽ bỏ qua hết, chỉ cần anh quay về.

Nhưng người đã hết lòng muốn ở lại thì không cần giữ.

Còn người muốn đi, dịu dàng đến mấy cũng vẫn sẽ rời đi.



Năm con trai năm tuổi, chúng tôi ký đơn ly hôn.

Tôi không khóc trong ngày ra tòa.

Có lẽ vì tôi đã khóc cạn suốt hai năm trước đó rồi.

Nghe nói cô gái năm xưa của anh vẫn chưa kết hôn.

Bạn bè bảo bây giờ họ có thể tự do đến với nhau.

Tôi không hỏi thêm.

Cũng không còn đủ sức để quan tâm nữa.

Điều duy nhất tôi biết là:

Có những cuộc hôn nhân đổ vỡ không phải vì hết tình yêu.

Mà vì ngay từ đầu, trái tim của một người đã thuộc về nơi khác.



Bây giờ, điều khó khăn nhất với tôi không phải là làm mẹ đơn thân.

Mà là học cách chấp nhận rằng:

Mình đã từng dành cả thanh xuân để yêu một người…

Trong khi người đó dành cả thanh xuân để nhớ một người khác.

Send a message to learn more

04/05/2026

25 tuổi, thất nghiệp 2 tuần và cái kết cho một mối quan hệ 4 tháng: “nuôi em” nhưng lại bảo mình đào mỏ

Mình 25 tuổi, vừa nghỉ việc được 2 tuần. Nói chính xác là mình chủ động nghỉ vì burnout, muốn cho bản thân vài tuần thở trước khi bắt đầu lại. Và cũng trùng hợp thật, mình chia tay người yêu đúng vào thời điểm đó.

Người yêu mình kém mình 2 tuổi, làm shipper.

Ngay từ khi mới yêu, anh đã rất tự tin nói:
“Anh sẽ nuôi em, anh ít tuổi hơn nhưng anh nghĩ anh đủ khả năng.”

Mình nghe thì cũng chỉ cười. Từ trước đến giờ mình chưa bao giờ có suy nghĩ dựa dẫm vào ai. Mình làm trợ lý kiêm phiên dịch cho một công ty nước ngoài, thu nhập dao động từ 22–30 triệu, có tháng thưởng lên 35 triệu là chuyện bình thường. Nhưng mình không nói rõ, chỉ bảo “hơn 10 triệu” cho nhẹ nhàng, vì sợ nếu nói thật anh lại tự ti.

Trong suốt thời gian yêu, anh làm việc khá vất vả, ngày 10–12 tiếng. Bọn mình không có nhiều thời gian gặp nhau, mỗi tháng chắc đi chơi 1–2 lần. Anh hay mua trà sữa ship đến công ty cho mình, thỉnh thoảng chuyển khoản 500–700k để mình mua linh tinh. Tổng cộng mỗi tháng mình nhận từ anh khoảng hơn 1 triệu.

Còn lại, những lần đi ăn uống, mình vẫn chủ động chia tiền hoặc trả luôn. Mình không thấy vấn đề gì với chuyện đó. Điều kiện mỗi người khác nhau, miễn là cả hai thoải mái.

Mọi chuyện bắt đầu lệch đi khi mình nghỉ việc.

Thời gian đó mình khá áp lực vì cả công việc lẫn gia đình, nên cũng ít nói chuyện. Anh cũng không hỏi han gì nhiều, kiểu “kệ mẹ em luôn” như cách mình cảm nhận.

Rồi một hôm mình đi cà phê, bất cẩn bị mất balo — trong đó có laptop, điện thoại, ví và toàn bộ giấy tờ. Một ngày trôi qua, không một cuộc gọi từ anh. Đến khi mình đăng Facebook cảnh báo thì anh mới biết.

Phản ứng của anh chỉ là:
“Em mua điện thoại chưa?”

Mình nói rõ là chưa, đang chờ bạn mua giúp vì mình đã khóa thẻ, chưa có tiền mặt.

Nhưng sau đó, ngày nào anh cũng hỏi lại đúng câu đó. Có hôm hỏi đến 2 lần. Cuối cùng mình bực quá, nhắn thẳng:
“Anh hỏi để đưa em đi mua hay anh cho em tiền mua à?”

Và… im lặng hoàn toàn.

Chưa dừng lại ở đó.

Một lần đi cà phê với nhóm bạn của anh, khi có người hỏi mình làm gì, mình chưa kịp trả lời thì anh nói luôn:
“K ở nhà tao nuôi, cần gì làm.”

Mình nghĩ là nói đùa. Nhưng không, anh nói câu đó với rất nhiều người, kể cả những người đã biết mình từ trước.

Và rồi mình vô tình nghe được vài bạn nữ trong nhóm nói sau lưng:
“Ăn bám”, “lợi dụng người yêu”…

Thật sự lúc đó mình không biết nên cười hay nên tức. Yêu nhau 4 tháng, tổng cộng mình nhận của anh khoảng 3 triệu. Trong khi đi ăn uống, mình vẫn là người trả tiền không ít lần.

Mình về nhà, nghĩ vài ngày. Không nói chuyện. Và anh cũng không chủ động.

Thế là mình quyết định chia tay. Anh không đồng ý, nhưng mình vẫn dừng lại và chặn liên lạc.

Tưởng vậy là xong.

Cho đến khi bạn mình gửi cho mình một đoạn video quay lại lúc đi ăn uống, trong đó anh nói:
“Yêu con K bị lợi dụng, đến khi nó có mối ngon hơn nó đá mình.”

Mình không nói nhiều.

Chuyển khoản lại đúng 3 triệu. Gửi kèm video. Và chặn nốt.

Kết thúc hoàn toàn.

Ngẫm lại thấy cũng buồn cười. 25 tuổi, tự lo được cho bản thân, chưa từng nghĩ sẽ dựa vào ai. Yêu 4 tháng, nhận 3 triệu, cuối cùng lại mang tiếng “đào mỏ”.

Thôi thì coi như một bài học.

Điều kiện kinh tế có thể khác nhau, nhưng cách cư xử và sự tôn trọng mới là thứ giữ được một mối quan hệ. Còn “nuôi em” mà chỉ để nói cho oai, rồi quay ra hạ thấp người yêu trước mặt người khác thì… thật sự không đáng để giữ lại.

Send a message to learn more

Tôi lấy chồng năm 25 tuổi.Ai cũng bảo tôi số sướng.Chồng đi nước ngoài về, có tiền, lại hiền.Tôi cũng từng nghĩ vậy.Chồn...
28/04/2026

Tôi lấy chồng năm 25 tuổi.

Ai cũng bảo tôi số sướng.
Chồng đi nước ngoài về, có tiền, lại hiền.

Tôi cũng từng nghĩ vậy.

Chồng tôi đi nước ngoài 10 năm.
Mỗi tháng gửi tiền về cho mẹ. Không thiếu một đồng.

Anh nói:
“Để bố mẹ giữ cho chắc, sau này làm vốn.”

Tôi tin.
Anh cũng tin.

Cưới nhau được đúng 1 năm.

Chồng tôi đột quỵ.

Không báo trước.
Không kịp chuẩn bị.
Anh ngã xuống ngay trong nhà.

Tôi vẫn nhớ rõ cái cảm giác lúc đó…
tay run, đầu trống rỗng, chỉ biết gào lên gọi người.

Bác sĩ nói:

“Muốn cứu, phải chuyển tuyến. Chi phí rất lớn.”

Tôi quay về nhìn mẹ chồng.

Người đang giữ tiền của con trai mình.

Ít nhất… 200 triệu.

Tôi nói:

“Mẹ ơi, đưa tiền để cứu anh.”

Bà im lặng.

Chồng tôi – lúc đó vẫn còn tỉnh một chút –
nắm tay mẹ, nói đứt quãng:

“Mẹ… cho con… 50 triệu… ra Hà Nội…”

Bà trả lời một câu mà cả đời này tôi không quên:

“Nhà không có tiền.”

Không có tiền?

Trong khi:

Lương hai ông bà hơn 20 triệu/tháng.
20 năm không phải nuôi ai.
Hai người con trai đi nước ngoài, gửi về hàng tỷ.

Sau này tôi mới biết.

Tiền chồng tôi gửi về… không hề mất.

Bà đem gửi ngân hàng.

10 năm.

Tiền lãi… lên đến vài trăm triệu.

Nhưng khi đưa lại cho con?

Chỉ đưa tiền gốc.

Còn lúc con trai nằm viện, cần tiền để sống…

Bà nói:
“Không có.”

Hôm đó, tôi hiểu một chuyện.

Trên đời này, có những người
không phải không có tiền.

Mà là
không muốn cứu chính con mình.

Tôi đã phải chạy vay 300 triệu.

Bạn bè, người thân, vay nóng…
cái gì cũng vay.

Chỉ để giữ lại mạng sống cho chồng.

Còn mẹ chồng tôi?

Bà vẫn giữ tiền.

Giữ rất chặt.

Người ta hay hỏi tôi:

“Sao vẫn ở lại?”

Tôi không trả lời.

Vì có những thứ…
không phải muốn rời đi là rời được.

Chỉ là từ ngày hôm đó, tôi biết:

Gia đình…
không phải cứ cùng máu mủ
là sẽ thương nhau.

Lại về thêm ít bộ cấu hình giá rẻ mà chơi game thoải mái: Main B760Chip i5 12400FRam 16GBTản nhiệt CPU ledSSD 500GBVga 1...
16/10/2024

Lại về thêm ít bộ cấu hình giá rẻ mà chơi game thoải mái:
Main B760
Chip i5 12400F
Ram 16GB
Tản nhiệt CPU led
SSD 500GB
Vga 1650 4GB
Nguồn 500W
Vỏ led + led vô cực
Màn hình 24 inch
Giá: 11.###
Khách cần máy liên hệ em:
EZ COMPUTER
Địa chỉ: 06 Bạch Liêu, TP Vinh, Nghệ An
SĐT: 0972.669.131

Hì hục cả sáng cũng có vài em về với khách ạ! Chân thành cảm ơn khách yêu đã ủng hộ em🥰
13/10/2024

Hì hục cả sáng cũng có vài em về với khách ạ!
Chân thành cảm ơn khách yêu đã ủng hộ em🥰

Address

Vinh

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Góc mỗi ngày posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Góc mỗi ngày:

Share